Nói khi còn có thể

Thứ bảy - 18/06/2016 13:37
“ Mẹ “ một tiếng gọi thật thiêng liêng , thân thương và gần gủi làm sao . Nhưng đối với cậu bé này đây thì tiếng mẹ đó thật xa xôi và không thể nào có lại được .
Hôm nay , trời bỗng lên cao và chiếu những tia nắng gắt gao xuống. Một người thanh niên , tay cầm bó hoa màu cúc trắng dần tiến về phía ngôi mộ trên đỉnh đồi kia. Câu ấy tiến gần lại phía ngôi mộ và quỳ xuống, gương mặt cậu dần đổi nét từ cái buồn bã sang tươi tỉnh hẳn. Cậu khẽ mỉm cười, nhưng không hiểu sao, sau nụ cười ấy là dòng lệ tuôn trào .
“ Mẹ à, mẹ khỏe không ? Hôm nay con đã có bằng tốt nghiệp đại học như đã từng hứa với mẹ đây. Mẹ có vui không?”
Càng nói thì nước mắt của cậu càng ứa ra nhiều thêm , đến lúc này thì cậu nấc lên trong từng câu từng từ mà mình nói :
 “ Giá mà…. Thời gian có thể ….quay lại …con nhất định… sẽ bảo vệ ..mẹ . Giá mà ….lúc đó mẹ không ….đỡ cho con …thì người phải …nằm đây là ..con chứ không phải … mẹ . Giá mà …”
Một năm về trước , vào cái ngày định mệnh ấy, người thân duy nhất của cậu đã lìa xa cậu mãi mãi .
Một đứa con trai bước vào nhà với nét mặt chán nản, nó vứt bừa cái cặp vào một xó nào đó rồi mò vào bếp. Lúc này , mẹ nó đang nấu ăn trong ấy, nhìn thấy mẹ, nó hằn học nói :
  • Hôm nay tui có hẹn với bạn, bà có tiền không ? Tui hết tiền tiêu rồi.
  • Mẹ không còn, con à . Để cuối tháng me lãnh lương rồi cho con.
  • Lúc nào cũng hết tiền, điều này làm tôi thấy xấu hổ lắm bà biết không ? Lúc sáng vừa bị đòi tiền học phí, bà không mau đóng cho tôi thì tôi nghỉ học cho xem .
  • Được rồi, mai mẹ sẽ cố gắng đóng tiền cho con . _ Nét mặt bà có vẻ buồn
  • Vậy giờ bà có tiền không ? Tui phải ra ngoài ngay . _ Nó nói mà không hề để ý tới mẹ nó
  • Mẹ còn nhiêu đây, con lấy đi đỡ, lúc nào có, mẹ cho thêm . _ Bà mẹ lận trong túi ra tờ 20.000 cuối cùng đưa nó.
  • Gì mà có nhiêu đây vậy, bà mang của cho ai ăn hết rồi ? _ Nó quát
  • Con dám –“ Chát” mẹ nó đã đánh nó
  • Bà được lắm _ nó quay mặt bỏ ra khỏi nhà .
Lúc này, mẹ nó ngồi khuỵu xuống đất và khóc nức nở. Nhưng bà luôn nghĩ rằng : “Tất cả đều do mình, vì mình không cho nó một gia đình hạnh phúc như bao người nên nó mới vậy. Nhất định mình phải bù đắp đủ cho nó mới được.”
Sáng hôm sau , nó mò về nhà. Mẹ nó đã đi làm từ sớm, nhưng nó nào biết cả tối hôm qua mẹ nó đã thức suốt đêm để đợi nó về ăn cơm. Nó nhìn vội xuống bàn và trên đó là tờ giấy 500.000 cùng lời nhắn: “Hôm nay, mẹ bận nên con hãy tự đi đóng tiền học lấy. Mẹ có làm đồ ăn cho con rồi, có gì thì ăn xong nhớ đi học đấy”.  Nhưng nó nào để ý tới tờ giấy, nó chỉ biết có tiền cho nó tiêu xài là được .
Mẹ nó đang đi bộ về nhà thì thấy bãi đất trống gần đấy đang xảy ra đánh nhau, bà đi thật nhanh qua vì sợ liên lụy tới mình nhưng khi nghe thấy tiếng nói quen thuộc thoát ra từ đám dông thì bà bỗng dừng lại và chạy thật nhanh về phía chỗ ấy . “Tụi mày có thả tao ra không ?”
Bà chen vào đám đông và chạy lại ôm lấy thằng con trai đang bị đám kia đánh bầm tím người , bà khóc mếu máo và xin tha cho nó . Rồi bọn kia cũng bỏ đi nhưng để lại sau đó câu nói : “Cái đồ bám váy mẹ, vậy mà cũng bày đặt lên mặt hả mày, coi chừng đó.” . Mẹ nó vì mãi xem mấy cái vết thương cho nó mà không để ý tới biểu cảm của nó. Nó hất mẹ mình ra và bỏ đi. Bà vội chạy theo nó để hỏi xem chuyện gì đã xảy ra nhưng nó không trả lời mà ngược lại còn hét vào mặt bà
  • Tại bà mà tụi nó nói tui là đồ bám váy mẹ đấy, bà vừa lòng rồi chứ ? Sao bà không bỏ mặt tôi mà đi đi. Có khi vậy lại tốt hơn .
  • Mẹ xin lỗi, nhưng làm sao bỏ con được khi con là con của mẹ mà. Nước mắt bà rưng tròng. Chính những lời nói đó của nó như sát muối vào vết thương trong tim bà, nhưng bà vẫn yêu thương nó lắm vì nó là người thân duy nhất của bà trên cái đất Sài thành này. 
Lúc này, trời bỗng mưa tầm tã. Nó vội băng ngang qua đường để “cắt đuôi” mẹ mình, nhưng nào ngờ. Một chiếc xe tải đang lao tới rất nhanh, nó lúc này như đơ ra. “Ầm”. Không hiểu sao nó lại không cảm thấy đau gì hết vậy, nó nghĩ chắc là nó đã “đi” rồi . Bỗng từ phía sau lưng nó, phát ra những tiếng nói lo lắng, sợ hãi: “Chị à, chị có sao không? Chị tỉnh lại đi.” “Mau gọi xe cứu thương cho chị ấy đi.” ….. Nó bật ngồi dậy và nhìn về phía đám đông sau lưng mình. Nó nhìn quanh như đang tìm kiếm một ai đó, nhưng sao nó không thấy cái bóng dáng thân thương ấy, nó tiến nhanh về phía đám đông. Không còn nghi ngờ gì nữa, nó vội nhảy vào và ôm chầm lấy cái hình dáng nhỏ bé, mảnh khảnh và đang lạnh lẽo ấy của mẹ mình. Nó khóc nấc lên từng tiếng, nó lay mẹ mình thật mạnh. Lúc này, cả đất trời như đang khóc cùng nó. Một bàn tay lạnh lẽo đặt lên má nó, nó ngước lên thì thấy mẹ đang mỉm cười với mình. Nó cũng cười lại trong đau đớn tuyệt vọng. Bà dùng chút hơi thở cuối cùng và thì thào “Mẹ xin lỗi vì đã không cho con một gia đình thật sự như bao người . Thật sự xin lỗi. Con hãy cố gắng lên, con phải trở nên mạnh mẽ hơn để tự bảo vệ mình trong thời gian sắp tới. Và hãy hứa với mẹ, cố gắng học thật giỏi và tự chăm sóc bản thân nhé. Mẹ yêu con.” Bàn tay bà buông thòng, đôi mắt nhắm nghiền nhưng trên môi vẫn giữ mãi nụ cười. “Mẹ tha thứ cho con, con xin hứa sẽ không làm cho mẹ thất vọng đâu…” Nó không nói được lời nào nữa, nó chỉ biết khóc lên cho cả thế giới này biết là nó đã mất đi người thân thương nhất trong cuộc đời, người mà nó đã làm rất nhiều điều có lỗi nhưng rồi người đó vẫn thương yêu nó, vẫn thứ tha cho nó mọi lỗi lầm.
Nhưng  khi nó nhận ra mọi chuyện thì đã quá trễ rồi, người đó đã đi xa mãi, không còn ở đây để nghe nó nói những câu đó nữa. Để rồi từng ngày trôi qua là những chuỗi ngày buồn đau, xót xa, đơn côi, muốn nói lời xin lỗi nhưng lại không nói nên lời.
Vì vậy, ngay bây giờ chúng ta hãy nói hết những gì chúng ta muốn nói với người mà ta yêu thương nhất, nếu không thì sau này chúng ta sẽ cảm thấy hối hận về những lời chưa nói.
TRẦN THỤY THÙY LINH
11B8

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Niềm Vinh Dự Của Một Ngôi Trường Xây Dựng Tượng Đài Danh Sư Võ Trường Toản

Dân tộc Việt Nam vốn có truyền thống “ Tôn sư trọng đạo ” bởi trí tuệ và nhân cách của người thầy giáo ảnh hưởng sâu sắc đến nhiều thế hệ học trò. Ông cha ta cũng từng dạy : “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư” ( một chữ cũng thầy, nửa chữ cũng là thầy ). Trong sử sách, biết bao người thầy đáng kính được...

Đăng nhập thành viên
Thống kê truy cập
  • Đang truy cập19
  • Máy chủ tìm kiếm2
  • Khách viếng thăm17
  • Hôm nay2,917
  • Tháng hiện tại141,967
  • Tổng lượt truy cập3,856,592
Liên hệ
Văn Phòng
08.37176427 
Giám Thị
08.37175915
Y Tế
08.37170696

Chúng tôi trên mạng xã hội

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây