Nhật ký

Thứ bảy - 18/06/2016 13:42
*Cả lớp uể oải buông bút xuống. Thầy hỏi:
- Các anh, chị có thắc mắc gì không?
Hoàn toàn trống rỗng trong đầu, tôi không thấy nảy ra câu hỏi nào, băn khoăn nào về bài học. Thầy cười buồn bã:
- Thụ động quá! Cách học này sẽ giết các anh,  chị!
Rồi thầy thu vở đi ra, tôi cũng vội vàng thu vở về nhà. Ở bãi xe học sinh, những chú giữ xe đã cau mày đứng đợi. Tôi nhìn đồng hồ, mười một giờ ba mươi, một nửa ngày sắp trôi  qua, không có gì vui, không có gì mới lạ.
 
*Quỳnh hỏi:
- Uống gì đây Khanh?
- Gì cũng được.
Quỳnh có vẻ không hài lòng:
- Lúc nào cũng vậy!
Tôi ngồi im rất lâu, trong quán, nhìn người qua lại, rồi bỗng nhận ra, nãy giờ chẳng lưu lại hình ảnh nào trong đầu. Quỳnh đã nói rất nhiều, rồi bảo tôi:
- Nói gì đi chứ Khanh, sao Khanh có vẻ buồn vậy!
Tôi cười:
- Có buồn gì đâu!
- Thôi! Khanh đừng giấu, Khanh đang nghĩ gì trong đầu?
Tôi thật thà:
- Chẳng nghĩ cái gì cụ thể cả!
Quỳnh dựa phịch xuống ghế , bất mãn:
- Vì sao Khanh không bao giờ nói cho Quỳnh nghe Khanh đang vui cái gì, buồn cái gì?
Tôi cười:
- Vì Khanh không rõ mình đang vui hay đang buồn!
Rồi tôi chán nản ngả lưng vào ghế, tôi chợt căm ghét cảm giác lơ lửng này, cảm giác mà hằng ngày tôi trải qua, từ sáng sớm đến chiều tối, không màu sắc, không xao động.
 Tôi nhớ đến trưa nay, khi Loan hốt hoảng báo:
- Con Thủy đụng xe ngoài ngã ba, gãy chân rồi!
Tôi vừa mở cửa, hỏi;
- Hồi nào? Xe gì đụng? Nặng không?
Vừa tự phân tích cảm giác thật sự của mình. Tôi hơi ngượng, vì đằng sau những lời hỏi dồn dập đó, tôi hoàn toàn dửng dưng, sự dửng dưng tôi cố đẩy ra mà không được… Vừa lúc đó, Thủy chui từ một bụi cây ra, cười khà khà. Tôi trách:
- Con quỷ, làm tao hết hồn!
Cũng không thấy có thêm một thay đổi nào về cảm xúc.
Tôi đã kể với Quỳnh chuyện này, Quỳnh nhìn tôi, lo âu:
- Không hay tí nào, như vậy là mất tính người, là đang chết đấy!
 
*Có nhiều người đang chết như tôi. Chúng tôi hằng ngày vào quán trà sữa, thờ ơ uống những thứ nước ở đâu pha cũng giống nhau, bàn những thứ không đi quá xa chuyện trường và ra về trong cảm giác mệt mệt. Buổi chiều, nhạc các quán trà sữa giông giống nhau, nam sinh tan học ra, lững thững bước vào, kéo ghế và ngắm cô gái nhỏ phấn son bưng nước. Vài nữ sinh quàng tay nhau đi qua, nhìn vào một cách hờ hững rồi quay mặt bước đi, trong vài giây, thấy oán cái gánh nặng kiến thức đang đè oành lên sắc đẹp.
Sáng qua, thầy Hiển bảo:
- Các em nên ghi nhật ký công việc hằng ngày!
Cả lớp mỉm cười, thầy bảo:
- Đừng cười, mỗi ngày ít nhiều đều có một cái gì đấy đáng ghi, nếu không ghi được cái gì, các em phải coi chừng!
Tôi đã phải coi chừng, bởi đêm qua, sau khi ghi ngày tháng vào trang đầu của sổ nhật ký, tôi đã không biết phải ghi cái gì thêm. Hôm qua, ở trên lớp, tôi đến và chép bài, rồi ra chơi, rồi chép, rồi trà sữa, chiều lại chép và trà sữa, tối về học một chút, học thuộc lòng, có gì đáng ghi nhận vào đây? Và tôi xé trang đầu, lên giường ngủ.
 
*“Những người mới bắt đầu vào đời!”… Thật là nhục nhã! Và tôi đi dọc theo con đường vắng, trong tăm tối, mặt lem nhem nước mắt vì hổ thẹn. Nữa năm nữa tôi sẽ ra trường với vốn kiến thức mơ hồ, tôi lại tự hỏi chính bản thân mình “Tôi sẽ làm được việc gì?” Và tôi đã khóc, nhớ rằng lâu lắm rồi không khóc cũng như lâu lắm rồi không học cho ra học.
Rồi tôi mỉm cười như một người điên, trong chiều tối ít ra thì cũng phải như thế chứ, thỉnh thoảng cũng phải có chuyện để mà khóc hay cười chứ, lặng lẽ mãi sao được! Một cuộc sống lặng lờ cũng như một vở kịch không cao trào, người ta muốn khép màn lúc nào được, như tôi hằng đêm, nằm lơ mơ nghĩ “Bây giờ mà chết cũng không có gì để tiếc!” Vậy thôi!
Hôm nay, Quỳnh đã gay gắt bảo tôi:
- Một đất nước với những người thanh niên như Khanh sẽ không bao giờ làm nên chuyện gì – những người không muốn điều gì và cũng không biết mình phải ham muốn điều gì!
Và lúc này, tôi hiểu phần đuôi mà có lẽ Quỳnh không dám nói thẳng vào mặt tôi “Những người ngu dốt mà không biết mình nhu dốt”
Trời chiều sụp tối và tôi lau nước mắt, cúi mặt để không ai thấy mình đang cười, khẽ nói:
- Cảm ơn.

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Mười năm một chặng đường (1999 - 2009)

MƯỜI NĂM VỀ TRƯỚC 1999   Trường THPT Hiệp Thành có mặt trên thành phố mang tên Bác theo quyết định số 2892/QĐ – UBVX ngày 22 tháng 5 năm 1999 của UBND thành phố Hồ Chí Minh. Trường được xây dựng mới trên diện tích 9.000m2 từ tháng 1 năm 1999 tại Khu phố 1 – Phường Hiệp Thành – Quận 12 và...

Đăng nhập thành viên
Thống kê truy cập
  • Đang truy cập17
  • Máy chủ tìm kiếm2
  • Khách viếng thăm15
  • Hôm nay2,914
  • Tháng hiện tại141,964
  • Tổng lượt truy cập3,856,589
Liên hệ
Văn Phòng
08.37176427 
Giám Thị
08.37175915
Y Tế
08.37170696

Chúng tôi trên mạng xã hội

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây