Lá thư gửi Mẹ

Thứ hai - 14/03/2016 16:29
Mẹ ơi! Đôi lúc ngồi ôn lại những kỉ niệm. Con cảm thấy nhớ quá. Con nhớ khi còn nhỏ. Con là một đứa trẻ yếu ớt và kén ăn. Mẹ phải mất biết bao mồ hôi, công sức để con chịu ăn, biết bao đêm mẹ thức trắng để chăn sóc con mỗi khi con bệnh. Hồi đó, cuộc sống gia đình mình thật khó khăn. Vì con còn nhỏ không đi học mẫu giáo được. Nên khi mẹ đi bán, mẹ để con ở trong rổ xe đạp, đằng sau mẹ chở rất nhiều rau muống. Mẹ vừa bán vừa chăm con rất vất vả. Năm con học lớp 2, một hôm con bị bệnh. Cô giáo không cho con đi về nhà một mình. Con đành phải ngồi trong trường nhìn ra ngoài cổng đợi mẹ lên đón. Vì mẹ không có điện thoại nên con cũng không thể liên lạc với mẹ được. Đến giữa trưa, em mới thấy mẹ lên đón. Gương mặt mẹ khi ấy vừa đỏ bừng vì trời nắng, vừa hốt hoảng tìm con. Về đến nhà, con thấy bao hàng của mẹ ở ngoài cửa. Con nhận ra rằng sự hốt hoảng của mẹ đến dường nào. Mẹ biết không, con rất thích kể cho mẹ những chuyện ở trường lớp, bạn bè... con thích ăn tất cả các món ăn mẹ nấu, con cũng rất thích đi chơi với mấy đứa bạn trong xóm, thích mặc những bộ quần áo mẹ may bằng tay vì nhà mình không có máy may. Con còn thích nhiều nhiều nữa.
     Và con cũng từng ước. Con ước có phép màu ở trên đời này để thời gian được quay trở lại. Trở lại, để con được chăm sóc mẹ nhiều hơn. Vì sinh con, sức khỏe của mẹ đã mất đi rất nhiều. Căn bệnh suyễn của mẹ càng nặng. Vậy mà mẹ phải thức thâu đêm chăm sóc con bệnh. Con ước con có thể giúp mẹ dậy sớm vào những buổi sáng sớm để chuẩn bị bữa sáng. Khi mặt trời chưa ló dạng con sẽ phụ me chở hàng đi bán. Buổi trưa con tự đi học để mẹ được nghỉ ngơi. Buổi tối, con mát xa tay chân để máu cơ thể lưu thông, mẹ dễ thở. Năm con mười ba tuổi, bàn tay phải của mẹ dần mất cảm giác vì có khối u lớn trong não. Con ước, khi ấy con sẽ thay mẹ nấu cơm và làm hết việc nhà. Con sẽ thay mẹ đạp xe đi bán rau. Con ước con sẽ quan tâm đến bệnh tình của mẹ nhiều hơn nữa. Vào những ngày cuối cùng con ước được gần bên mẹ nhiều hơn. Để bây giờ, con không phải hối tiếc, ân hận vì sự vô tâm của mình: Tại sao con lại ước con sẽ không trở thành gánh nặng cho mẹ khi mẹ không còn đây. Tại sao tất cả trong kí ức của con chỉ có mẹ là người quan tâm, chăm sóc con. Con ước, mẹ ở bên con để con không còn buồn vì cô đơn, không còn lo lắng, sợ sệt khi vấp ngã. Cuộc sống không có mẹ thật khó khăn và chẳng dễ chịu gì. Con ước mình có thể nói sớm hơn câu nói: Con cảm ơn mẹ vì tất cả, con xin lỗi mẹ vì tất cả và con yêu mẹ vì tất cả.
Mong mẹ luôn ở bên con.
12C12

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Mười năm một chặng đường (1999 - 2009)

MƯỜI NĂM VỀ TRƯỚC 1999   Trường THPT Hiệp Thành có mặt trên thành phố mang tên Bác theo quyết định số 2892/QĐ – UBVX ngày 22 tháng 5 năm 1999 của UBND thành phố Hồ Chí Minh. Trường được xây dựng mới trên diện tích 9.000m2 từ tháng 1 năm 1999 tại Khu phố 1 – Phường Hiệp Thành – Quận 12 và...

Đăng nhập thành viên
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây